Những Bộ Phim Tình Cảm Hay Xem Xong Vẫn Ám Ảnh, Dư Âm Theo Ta Suốt Nhiều Ngày

0
2021_8_18_637649050776062321_phuong-dich-legend-of-the-phoenix

Bạn có bao giờ xem xong một bộ phim, rồi tắt màn hình, nằm vật ra giường mà đầu óc vẫn lởn vởn những cảnh quay, những câu thoại, khiến giấc ngủ cũng bị đánh cắp? Với tôi, đó chính là sức mạnh của những bộ phim tình cảm thực thụ – không phải kiểu giải trí nhanh, mà là những câu chuyện ngấm sâu vào tim, khiến ta suy ngẫm về chính cuộc đời mình. Hồi tháng trước, tôi vừa xem Her muộn màng sau một ngày dài họp hành, và sáng hôm sau thức dậy, vẫn nghe loáng thoáng giọng nói của Scarlett Johansson vang vọng trong đầu. Không phải vì phim hay đến mức “wow”, mà vì nó chạm đúng vào nỗi cô đơn hiện đại của tôi – tình yêu với một AI, nghe lạ lùng nhưng lại gần gũi đến lạ. Những bộ phim tình cảm như thế khiến ta không thể quên ngay, mà cứ luyến lưu, như một mối tình dang dở. Hôm nay, tôi muốn kể bạn nghe về vài bộ phim hay nhất mà dư âm của chúng kéo dài mãi, không phai. Không phải review chuyên nghiệp đâu, mà là những suy nghĩ vụn vặt của tôi sau khi xem. Bạn thì sao, có bộ phim nào từng “bám riết” bạn như thế?

Hãy bắt đầu từ Her (2013), bộ phim của Spike Jonze khiến tôi dành cả tuần sau đó để tránh chat với Siri. Joaquin Phoenix đóng Theodore – chàng trai cô đơn viết thư thuê, rồi yêu Samantha, hệ điều hành có giọng nói quyến rũ của Scarlett Johansson. Cảnh họ “hẹn hò” qua tai nghe, thì thầm những bí mật đời thường, làm tôi nhớ về những cuộc gọi đêm khuya với người yêu cũ, khi khoảng cách địa lý biến mọi thứ thành ảo mộng. Nhưng dư âm thực sự đến từ cái kết: khi Samantha “tiến hóa” vượt qua con người, Theodore nhận ra tình yêu không phải sở hữu, mà là để nhau bay xa. Bạn có tưởng tượng được không, nếu tình yêu của bạn đột ngột “nâng cấp” và bỏ lại bạn? Phim này không drama sướt mướt, mà nhẹ nhàng như một cơn gió L.A., nhưng ám ảnh vì nó phản chiếu nỗi sợ cô lập trong thời đại công nghệ. Xem xong, tôi cứ nhìn điện thoại và tự hỏi: Liệu mình có đang yêu một ảo ảnh?

Chuyển sang một kiệt tác khác, Moonlight (2016) của Barry Jenkins – bộ phim khiến tôi im lặng suốt ba ngày, chỉ muốn ngồi bên cửa sổ ngắm trăng. Diễn ra qua ba giai đoạn đời Chiron – cậu bé da màu ở Miami, từ bị bắt nạt đến khám phá bản thân qua tình yêu đầu với Kevin (do Mahershala Ali, Alex Hibbert và Trevante Rhodes thủ vai). Tôi xem ở rạp vào một tối mưa, và cảnh họ hôn nhau trên bãi biển dưới ánh trăng làm tôi nức nở, không phải vì buồn, mà vì nó đẹp đến mức đau lòng. Dư âm ở đây là sự cô đơn kéo dài: Chiron lớn lên che giấu cảm xúc, nhưng ký ức ấy vẫn sống động. Bạn ơi, nếu tuổi thơ của bạn đầy những bí mật không thể nói, phim này sẽ khơi dậy chúng như một bài thơ buồn. Với màu xanh dương huyền ảo và nhạc nền da diết, Moonlight không chỉ là phim tình cảm, mà là hành trình tự yêu bản thân – xem xong, tôi hay tự hỏi về những phần “ẩn” trong chính mình.

Nói đến dư âm kiểu kỳ ảo nhưng rất thật, The Shape of Water (2017) của Guillermo del Toro là bộ phim khiến tôi mơ màng suốt một tháng. Sally Hawkins đóng Elisa – cô gái câm làm việc ở phòng thí nghiệm, yêu sinh vật lưỡng cư bí ẩn (Doug Jones). Họ giao tiếp qua ngôn ngữ tay và những điệu nhảy dưới mưa, giữa bối cảnh Chiến tranh Lạnh lạnh lẽo. Tôi xem phim này với bạn thân, cười khúc khích trước những cảnh “yêu đương” dưới nước, nhưng sau đó, dư âm là nỗi tiếc nuối cho những tình yêu bị xã hội ruồng bỏ. Cảnh cuối, khi họ bơi lội tự do, làm tôi nhớ về mối tình đầu – vụng về, kỳ quặc nhưng chân thành đến mức ta sẵn sàng “lặn sâu” vì nó. Bạn có bao giờ cảm thấy tình yêu giống như một con quái vật đẹp đẽ, cần được che chở? Phim đoạt Oscar, với hình ảnh cổ tích đen tối, khiến ta không quên: lãng mạn đôi khi là dám yêu những điều khác biệt.

Nếu bạn thích sự hỗn loạn cảm xúc, A Star is Born (2018) sẽ để lại dấu ấn khó phai. Lady Gaga và Bradley Cooper – Ally và Jackson – từ buổi biểu diễn tình cờ đến đỉnh cao sự nghiệp, rồi sụp đổ vì nghiện ngập. Tôi xem ba lần, mỗi lần khóc ở cảnh Jackson hát “Shallow” trên sân khấu, vì nó gợi nhớ những lần tôi chứng kiến bạn bè đánh mất chính mình vì tình yêu. Dư âm không phải bi kịch, mà là sức mạnh của âm nhạc: những bài hát ấy cứ vang vọng trong đầu tôi hàng tuần, khiến ta suy ngẫm về việc hy sinh cho người mình yêu. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu đòi hỏi ta phải “chết” để người kia sống? Với nhạc nền đỉnh cao và diễn xuất sống động, phim này như một buổi hòa nhạc cá nhân – xem xong, tôi hay mở playlist Gaga và để cảm xúc trôi.

Đừng bỏ lỡ Roma (2018), bộ phim đen trắng của Alfonso Cuarón khiến tôi dành cả cuối tuần để nhớ về mẹ mình. Yalitza Aparicio đóng Cleo – người giúp việc trong gia đình Mexico những năm 1970, yêu một chàng cứu hỏa rồi mất tất cả giữa hỗn loạn xã hội. Cảnh sóng biển cuốn trôi, Cleo cứu bọn trẻ, làm tôi nghẹn thở, vì nó khắc họa tình yêu thầm lặng, không kịch tính nhưng sâu sắc. Dư âm ở đây là sự cô đơn của những người phụ nữ vô danh: xem xong, tôi gọi video cho mẹ, kể lể đủ thứ. Bạn có bao giờ nhận ra, tình yêu lớn lao nhất đôi khi là những việc nhỏ bé hàng ngày? Phim lấy cảm hứng từ tuổi thơ đạo diễn, với hình ảnh Mexico thơ mộng, khiến ta không quên: lãng mạn thực sự là sự kiên cường qua bão tố.

Một bộ phim hiện đại hơn, Marriage Story (2019) của Noah Baumbach – xem xong, tôi tránh cãi nhau với bạn trai suốt hai tuần. Scarlett Johansson và Adam Driver là Nicole và Charlie – cặp vợ chồng ly hôn, đấu tranh vì con cái giữa New York và L.A. Cảnh họ hét vào mặt nhau trong hành lang tòa án làm tôi rùng mình, vì quá giống những cuộc cãi vã đời thực. Nhưng dư âm đẹp ở phần sau: khi họ học cách tôn trọng nhau như bạn bè cũ. Bạn ơi, ly hôn có phải kết thúc tình yêu, hay chỉ là chương mới? Phim này chân thực đến mức đau, với kịch bản sắc sảo, khiến ta suy ngẫm về hôn nhân – không phải phim tình cảm ngọt, mà là bài học về buông tay.

Và nếu bạn cần chút hài hước xen lẫn, Licorice Pizza (2021) của Paul Thomas Anderson sẽ để lại nụ cười dư âm. Cooper Hoffman và Alana Haim là Gary và Alana – cậu nhóc 15 tuổi và cô chị 25, lang thang qua thung lũng San Fernando những năm 70, với những phi vụ kinh doanh kỳ quặc. Tôi xem ở lễ hội phim, cười ngất trước cảnh họ chạy bộ với thùng nước nặng trịch, nhưng sau đó, dư âm là sự ngây thơ của tuổi trẻ: tình yêu non nớt, đầy thử thách nhưng tràn đầy hy vọng. Bạn có nhớ cảm giác “crush” đầu đời, khi mọi thứ đều có thể? Với nhạc disco vui tươi và bối cảnh hoài niệm, phim này khiến ta muốn chạy theo ký ức.

Cuối cùng, Everything Everywhere All at Once (2022) – bộ phim khiến tôi khóc cười suốt nhiều ngày vì nó quá… đa vũ trụ. Michelle Yeoh là Evelyn, bà mẹ Trung Quốc ở Mỹ, du hành qua các phiên bản đời mình để cứu con gái và hôn nhân. Cảnh họ ôm nhau ở cuối, giữa hỗn loạn đá lăn và hot dog tay, làm tôi nhận ra tình yêu gia đình là thứ dư âm mạnh mẽ nhất. Bạn nghĩ sao nếu có vô số “tôi” khác, nhưng chỉ một trái tim để yêu? Phim đoạt Oscar, với hành động điên rồ nhưng cảm xúc sâu, xem xong là muốn gọi cho người thân ngay.

Viết đến đây, tôi chợt thấy lòng mình đầy ắp những mảnh ghép cảm xúc từ những bộ phim ấy – chúng không biến mất sau credit, mà ở lại như người bạn cũ, thì thầm những bài học nhỏ. Những bộ phim tình cảm hay này dạy tôi rằng, dư âm lâu không phải vì buồn, mà vì chúng khiến ta sống sâu sắc hơn. Bạn thì sao, bộ phim nào trong đây từng “ám” bạn mãi? Hay có tựa phim khác để lại dấu ấn khó quên? Kể tôi nghe ở comment nhé, biết đâu chúng ta cùng lập lịch xem lại. Cuộc sống ngắn lắm, hãy để những câu chuyện đẹp ấy theo ta lâu hơn một chút!kusex

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *